Archives

Bất khả tư nghì

Đỗ Hồng Ngọc

Bất khả là không thể. là nghĩ suy. Nghì, nghị là luận bàn. Bất khả tư nghì hay bất khả tư nghị là… “không thể nghĩ bàn!”.  Có một ‘’pháp môn giải thoát” gọi là Bất khả tư nghị như thế của các vị Phật, các vị Bồ tát.

Cái gì mà không thể nghĩ bàn? Thế giới thì ngày càng nhỏ bé như lòng bàn tay, chuyện gì cũng chỉ cần cái chạm lướt nhẹ là đủ “thấy biết” hết trơn. Có việc gì mà “không thể nghĩ bàn” !
xem tiếp

Advertisements

Tâm Tín hay Tâm Tưởng

Ni Sư Trí Hải thuật
(Truyện có thật) Vào khoảng năm 1978, chùa chúng tôi xảy ra một biến cố làm cho tất cả mọi người có thêm kinh nghiệm rùng rợn về tái sinh và nghiệp báo. Nếu biến cố này xảy ra trước 75 thì chắc chắn những tờ nhật báo tha hồ khai thác để làm tiền thiên hạ, và chùa chúng tôi cũng sẽ bị ảnh hưởng không ít vì cái cảnh dập dìu tài tử giai nhân đua nhau tới chùa tìm hiểu sự vụ hòng kiểm chứng những lời tường thuật của báo chí. Nhưng vì sự cố đã xảy ra vào một thời rất căng cho các chùa chiền, thêm nữa chùa chúng tôi ở nơi thật hẻo lánh trên núi thì còn ai biết được một sự cố hi hữu đã xảy đến.
Đương sự hiện nay là một ni cô đã ngoài ba mươi, tốt nghiệp đại học và đang ở Sàigòn để theo cao học. Một hôm về thăm chốn tổ – chùa Trúc Lâm nằm trên đường đi lăng Khải Định – chúng tôi gặp nhau và nhân lúc cao hứng y đã kể lại chuyện đời của y cho tôi nghe.

xem tiếp

Ai có thể thở giùm ai?

Chim trắng tranh đinhcường 2008

Chim trắng
tranh đinhcường June, 2008

 

Đỗ Hồng Ngọc

Hai ngàn sáu trăm năm trước, một nhà minh triết phương Đông – Đức Phật – bảo đừng vội tin, đến nếm thử đi rồi biết! Đến là thực hành. Nếm thử là cảm nhận. Phải tự mình thực hành và tự mình cảm nhận. Không thể nhờ ai khác. Rồi Ngài vạch ra một con đường “thoát khổ” cho chúng sanh.

« Đây là con đường độc nhất dẫn tới thanh tịnh cho chúng sanh, diệt trừ khổ ưu, thành tựu chánh trí, chứng đắc Niết-bàn »…

Có một con đường như vậy thật ư? Phật nói chắc là phải có rồi. Nói từ hồi bắt đầu dạy những bài học đầu tiên cho đến lúc sắp nhập Niết bàn. Nói đi nói lại. Sợ người ta quên. Sợ người ta coi nhẹ, mải mê chạy theo những “hí luận” nọ kia… Đó là thiền Tứ niệm xứ (Satipathana), thân-thọ-tâm-pháp. Rồi hình như thấy Tứ niệm xứ hãy còn có vẻ phức tạp quá, Ngài giản lược vào Thân hành niệm, rồi lại giản lược lần nữa cho phổ cập đến tất cả mọi người: Anapanasati (còn gọi là An-ban thủ ý, Nhập tức xuất tức niệm) để ai ai cũng có thể tiếp cận mà thực hành con đường “giải thoát”, bất cứ nơi đâu, bất cứ lúc nào .
xem tiếp

Làm Du Tăng Hoằng Pháp Lợi Sinh

Sơ lược về tác giả: Đại Đức Thích Viên Pháp, thế danh là Nguyễn Anh Tùng, sang Mỹ 30 tháng 4, 1975, làm kỹ sư Computer trên 20 năm và rời gia đình xuất gia năm 2010. Hiện là nhà sư Việt liên tục đi cầu siêu cho các hương linh người Việt, người Mỹ, người Mễ trong các nghĩa trang tại Hoa Kỳ và Mexico.

blank

Đại Đức Thích Viên Pháp.

 

* * *

Tôi về Cali đầu tháng Hai 2014 đến tháng Mười 2014. Người em ruột của tôi đề nghị tôi đi viện dưỡng lão để thực hành Bồ Đề Tâm.

Tôi đã được một vài chùa ở tiểu bang Cali mời làm trụ trì nhưng tôi không nhận vì tôi muốn làm du tăng hoằng pháp lợi sanh theo gương Đức Phật Thích Ca Mâu Ni.

Hằng tuần vào ngày Thứ Năm, Thứ Sáu và Thứ Bảy tôi thường đi các viện dưỡng lão tại Santa Ana, Westminster, Garden Grove cùng các cư sĩ và các sư cô lại tụng kinh, thuyết pháp và ca hát cho các cụ nghe. Tôi biết các cụ đã già rồi cũng không muốn nghe giáo pháp sâu xa. Tôi khuyên các cụ niệm Phật Dược Sư để bình an và niệm A Di Đà Phật để chuẩn bị cho cái chết tốt đẹp về cõi Phật.
xem tiêp

” Làm Gì Có Phật! ”

 Namo Sakya Muni Buddhaya
Có một người nọ đến tiệm hớt tóc quen để cắt tóc, cạo râu và lấy ráy tai.  Trong lúc hai bàn tay thoăn thoắt làm việc, bác thợ luôn miệng trò chuyện rôm rả với thân chủ.  Những mẩu chuyện đầu Ngô mình Sở dẫn dắt thế nào mà bỗng dưng họ lại sa đà qua đề tài tâm linh, thần học.., rồi xoay qua chủ đề:  đức Phật có hay không?
Thợ hớt tóc vừa đưa một đường kéo ngọt xớt tỉa chỏm tóc lòa xòa trước trán thân chủ vừa phán một câu chắc nịch: “ Làm gì có ông Phật trên đời !”

xem tiếp

LẶNG THINH: Cao Huy Thuần gởi Đỗ Hồng Ngọc

Giáo sư Cao Huy Thuần - Paris

Giáo sư Cao Huy Thuần – Paris

 

Anh Đỗ thân mến, tôi đọc kinh Duy Ma không biết bao nhiêu lần, nhưng có ba lần đáng nhớ nhất mà lần này là lần thứ ba. Lần thứ nhất là lúc mới bắt đầu đọc. Tôi tưởng như khám phá được mỏ vàng. Choáng mắt trước ánh sáng vàng rực. Hồi đó tôi còn trẻ, lại làm nghề dạy học, mà lại dạy cái môn suy diễn, biện luận. Tôi đọc cả quyển kinh một mạch, chưa thấy ai có tài lý luận, đối chất sắc bén như ông Duy Ma. Ông vây đối thủ, rồi ông siết vòng vây, dồn đối thủ đến cái thế phải giơ hai tay đầu hàng. Đại đệ tử của Phật, đại bồ tát, không ai dám tranh luận với ông, sợ ông hạ sát ván. Tôi đọc ông đấu lý mà cứ tưởng như đang xem đấu chưởng, chưởng vung ra vùn vụt, chữ nghĩa bay tít mây xanh. Ông lại có cái biệt tài biến thực thành ảo, biến ảo thành thực, biến hóa khôn lường, thần thông vô ngại. Tưởng như đọc kiếm hiệp.
xem tiếp

CÕI PHẬT ĐÂU XA (Thấp thoáng lời Kinh Duy-ma-cật)

 

Đôi dòng ghi lại…

Nói ra là bị kẹt
Không nói cũng không xong…
(Thiền sư Chân Nguyên, TK XVII)

 

Có người hỏi tôi rằng học được gì từ “Duy-ma-cật sở thuyết”?

Học được nhiều lắm chứ!

 

Học rằng cõi Phật chẳng đâu xa. Cõi Phật trong ta. Tâm ta mà thanh tịnh thì cõi Phật thanh tịnh. Tâm ta chưa thanh tịnh thì thấy đâu cũng là gò nỗng, hầm hố, gai góc, thanh tịnh rồi thì cõi đất bỗng nhiên trở nên rộng lớn, nghiêm đẹp, ánh vàng ròng khắp nơi nơi…

 

Học rằng trước hết phải tùy lòng ngay thẳng (trực tâm) mà khởi. Có trực tâm thì mới có chánh đẳng. Có « Chánh đẳng » rồi mới có « Chánh giác ». Chia chẽ thì so sánh, hơn thiệt, ganh đua, đấu đá. Bình đẳng, không phải là kéo chân rùa dài ra, thúc giò hạc ngắn lại.

Thấy cái Một thì thấy tất cả. Tất cả là Một. Một là tất cả.
xem tiếp